TIN TỨC

7 câu chuyện ngắn cực hay và ý nghĩa về cuộc sống P2

  • 1/7/2017 11:16:41 AM

 Chuyện 5: Không phải ai cũng đủ may mắn

Khong phai ai cung may man

Anh 28 tuổi, vừa lấy vợ chưa được một năm, hai người đang có kế hoạch năm tới sẽ có em bé. Là trụ cột và có khả năng kiếm tiền nhiều nhất trong nhà, anh gánh vác kinh tế cho cả gia đình, họ hàng. 
Rồi một ngày nọ, chị thấy anh mang về một chiếc xe phân khối lớn, ước mơ bao lâu nay của anh cuối cùng cũng đã trở thành hiện thực, chị cũng vui và hạnh phúc với anh dù trong lòng cũng có chút ghen tị với chiếc xe vì chồng mình chăm nó hơn chăm vợ.
Nhưng rồi...
Anh chạy xe chưa được một tuần thì xe hỏng, hỏng...vì gặp tai nạn trên đường. Ngày chị đi nhận lại xe mà khóc ngất, từng vệt buồn lăn dài trên khuôn mặt người phụ nữ đã xác xơ mấy tháng trời. Xe đã đưa về đến nhà nhưng...giờ đâu còn ai chạy và chăm sóc nó nữa đâu?
Cậu là con một, vừa đỗ đại học, á khoa một trường danh tiếng, cùng lúc đó có 2 trường đại học tại Mỹ cũng đồng ý trao học bổng toàn phần cho cậu. Bố mẹ cậu tự hào khôn xiết về cậu, đi đâu cũng khoe với mọi người, lòng tràn đầy hạnh phúc. Mẹ bảo với cậu, thích gì mẹ cũng chịu cả, nghe vậy cậu lí nhí: "Con muốn tự chạy xe đi xuyên Việt một chuyến". Mẹ cậu không an tâm lắm với đề nghị đó, nhưng cũng gật đầu đồng ý. Rồi cậu cũng lên đường theo ước mơ bấy lâu nay. Mỗi nơi cậu đi qua, cậu đều chụp hình gửi về cho bố mẹ coi, hai ông bà đến khổ sở vì lo lắng đếm ngược từng ngày qua những bức hình con trai gửi về, thế rồi cũng đến ngày cậu đặt chân đến nơi tận cùng đất nước Đất Mũi Cà Mau hoàn thành chuyến đi xuyên Việt. Cậu xin phép bố mẹ ở lại Sài Gòn chơi 2 ngày rồi sẽ bay về. Xe máy cậu gửi theo tàu hỏa về trước. Đêm Sài Gòn vui lắm, cậu uống rượu say đến mức bị cảm lạnh, mẹ bảo cậu vào bệnh viện khám, cậu cười xòa không sao. Ngày xe gửi ra đến ga Hà Nội mà chẳng ai ra nhận cả
Vì...
Cả nhà cậu bay vào Sài Gòn hết cả. Đến giờ cũng đã gần 20 năm rồi, người ta vẫn thấy mẹ cậu thỉnh thoảng ngồi một mình trước hiên nhà, tự hào kể chuyện với ai chẳng biết, rằng là con trai bà vừa đỗ á khoa một trường đại học danh tiếng và dành được hai suất học bổng của Mỹ.
Con ngõ nhỏ dẫn về nhà quanh co và hẹp, chưa được mắc đèn nên tối om, bé vốn sợ bóng tối, nhưng vì hôm nay ba đi công tác về nên bé vẫn ráng mon men ra tận đầu ngõ đón. Ba của bé làm công nhân theo công trình đi khắp nơi, nhưng ba thường xuyên viết thư gửi về cho bé. Bé thích đọc thư tay ba viết, rồi bé cũng viết thư tay gửi lại cho ba. Bé kể chuyện cho ba nghe về mẹ, về con mèo lười trên bếp, về đàn gà mới nở, về cây trái trong vườn, Ba viết cho bé không nhiều, nhưng kết thúc thư lúc nào cũng có 3 từ: "Ba thương con!". Mỗi lần ba về bé đều ra đón ba như vậy cả, ba sẽ ôm bé vào lòng, hôn lên trán rồi đặt bé ngồi lên đôi vai lực lưỡng của ba. Hôm nay bé vừa đi vừa tưởng tượng ra hơi ấm của ba, vừa nghĩ về nụ hôn của ba, vừa tự thủ thỉ trong đầu câu "Con cũng thương ba lắm!", chỉ vậy thôi cũng giúp bé thấy rằng bóng tối không còn đáng sợ nữa, nhưng bé chờ mãi, chờ mãi mà không thấy ba đâu cả. Mẹ từ đâu chạy đến cầm tay bé, mắt đỏ hoe:
- Về ngủ thôi con! Mai còn đến trường. Hôm nay ba về muộn. Ba hứa sẽ hôn con khi ba về đến.
Bé ngoan ngoãn dạ một tiếng rồi theo mẹ về, ngang qua nhà chú Tư đầu xóm, nghe cái đài rè rè đưa tin có chuyến xe khách, từ công trường về huyện gặp nạn, không ai còn sống sót.
Hóa ra cuộc sống của mỗi con người không đơn giản như người ta thường nói, cũng không phải ai cũng đủ may mắn để trải qua chuyện :"sinh, lão, bệnh,tử" như người ta vẫn thường hay nói cho nhau nghe. Mọi chuyện đều có thể xảy ra và có nhiều khi ta chỉ biết lặng nhìn những người ta thương yêu ra đi mà bất lực không thể làm gì được.
Mẹ bảo rằng, nếu con yêu thương ai thì con cứ nói, con quan tâm ai thì hãy cứ thể hiện cho họ thấy, dù họ có đáp lại hay không, dù họ có cảm động hay nhìn con như một sự phiền nhiễu, thì con cũng đừng ngại bày tỏ yêu thương khi còn có thể, phiền nhiễu đến mấy thì cũng vẫn là yêu thương. Con nghe vậy không ngần ngại nói rằng: "CON YÊU MẸ".
Cuộc đời này chẳng có gì là mãi mãi, nhưng ta luôn có thể tạo ra những khoảnh khắc mãi mãi, nhưng ta luôn có thể tạo ra những khoảnh khắc mãi mãi trong cuộc đời khi còn bên nhau.


Chuyện 6: Khoai tây, trứng và cafe

khoai tay trung va cafe

Có một cô gái trẻ hay phàn nàn với bố mình rằng cuộc sống của cô thật là khốn khổ và cô chẳng biết phải làm thế nào để cải thiện điều đó. Cô đã luôn cố gắng chiến đấu và luôn cố gắng vượt qua nghịch cảnh. Tuy nhiên "đời không là mơ" khi cô đang giải quyết vấn đề này thì vấn đề khác ập đến, cô thấy thật sự quá rồi rắm và không biết phải làm gì và bắt đầu từ đâu.
Bố của cô là một đầu bếp, ông dẫn cô vào bếp ăn. Ông đặt  ba cái nồi đầy nước lên bếp và đun sôi, khi cả 3 cái nồi đều đã sôi, ông lần lượt bỏ vào nồi thứ nhất những củ khoai tây, những quả trứng vào cái nồi tiếp theo và những hạt cafe vào cái nồi cuối cùng.
Ông tiếp tục đun và chẳng nói với cô một tiếng nào cả. Cô thì không hiểu gì cả nên cứ tiếp tục than vãn và dường như đã mất hết kiên nhẫn, cô không ngừng tự hỏi cha mình đang làm gì.
Sau hơn 20 phút, người cha tắt bếp. Ông vớt khoai tây, trứng ra khỏi nồi và đặt chúng vào một cái chén. 
Riêng cafe thì ông đổ vào một chiếc ly. Rồi ông quay qua nhìn cô con gái đang ngơ ngác đứng nhìn và ông hỏi: " Thế nào con gái, con có thấy gì không?"
- " Khoai tây, trứng và cafe ạ" Cô gái vội vàng trả lời.
- "Lại gần đây hơn đi con" người cha nói "Và thử chạm vào khoai tây xem". Cô gái làm theo và thấy chúng bị mềm ra. Người cha yêu cầu cô gái cầm trứng lên và bóc ra. Sau khi bóc hết lớp vỏ, cô thấy trứng đã chín và rất đặc. Cuối cùng ông yêu cầu cô gái thử một ngụm cafe. Hương vị đậm đà của cafe khiến cô thích thú mỉm cười. Đến lúc này cô mới quay ra hỏi bố của mình "Bố, thế chúng có ý nghĩa gì?"
Ông bắt đầu giải thích rằng, khoai tây, trứng và cafe đều phải đối mặt với cùng một thử thách đó là nước sôi. 
Tuy nhiên, cách chúng bị ảnh hưởng lại hoàn toàn khác nhau.
Khoai tây mạnh mẽ, cứng rắn nhưng cũng vì quá cứng rắn, nên khi gặp nước sôi, nó bị mềm và yếu đuối.
Những quả trứng dễ vỡ, nếu cứ được lớp vỏ mỏng manh bảo bọc thì bên trong nó vẫn sẽ chỉ là chất lỏng yếu ớt. Chỉ đến khi gặp nước sôi, thì bên trong quả trứng mới trở nên đặc và chắc chắn.
Tuy nhiên chỉ có những hạt cafe thì mới thật đặc biệt. Khi bị đặt vào nước sôi, chúng đã tan thành nước và tạo nên sự mới mẻ. 
Vậy thứ nào sẽ ứng với con " Khi thử thách đến, con sẽ ứng phó như thế nào. Giống như khoai tây, như trứng hay giống như cafe?" người cha từ tốn hỏi cô con gái đang đứng chiêm nghiệm những gì đang thấy. Thật sự cô đang tiếp thu được những bài học rất bổ ích và quý giá từ người cha đáng kính của mình.
"Trong cuộc sống, vấn đề luôn xuất hiện ở quanh ta, nhưng chỉ có duy nhất một điều quan trọng là điều gì sẽ xảy ra với chính bản thân ta và cách ta thích ứng cũng như vượt qua nó như thế nào mà thôi"


Chuyện 7: Người công nhân kỳ lạ.

Hai năm sau khi ra trường, tôi đã và đang bỏ ngày tháng cho một công việc hoàn toàn không thích hợp, lương thấp mà tương lai cũng chẳng thấy đâu. Đã nhiều lần tôi cố không nghĩ đến câu hỏi này, nhưng cảm giác chán nản đó đã không tài nào thoát ra được.
Vào buổi sáng ngày hôm đó, tôi cố lết ra khỏi giường để đi đến chỗ làm. Hôm nay tôi phải gặp vài người mới, họ chỉ là những người làm công tạm thời, lương thấp hơn rất nhiều so với những nhân viên chính thức như chúng tôi.
Sau một lúc làm việc, ánh mắt của tôi chú ý đến một người, trông anh ta có vẻ lớn tuổi nhất trong số những người họ và anh ta đang mặc một bộ đồng phục. Đó là điều đặc biệt, vì công ty chúng tôi không hề có đồng phục, trên túi ngực còn may ngay ngắn cả bảng tên nữa, có lẽ anh ta tự mua cho mình bộ đồng phục đó. Tôi đã quan sát anh ta trong suốt ngày hôm đó và cả những ngày kế tiếp khi anh còn làm việc với chúng tôi. 
Anh ta không bao giờ đi trễ hay sớm, chính xác như một chiếc đồng hồ vậy. Với một công việc hết sức bình thường, anh làm việc một cách cần mẫn, chuẩn xác với một sự cẩn trọng đặc biệt, tính anh hòa nhã và thân thiện với tất cả mọi người nhưng khi vào giờ làm việc thì anh không bao giờ nói chuyện với ai cả. 
nguoi cong nhan ky la
Đến giờ cơm trưa. trong khi chúng tôi đến nhận phần ăn của mình tại quầy phân phát, anh lại lặng lẽ lôi trong túi ra một hộp cơm cũ kỹ bằng inox, sau mỗi bữa ăn chỗ anh ngồi gần như lúc nào cũng sạch sẽ. Dĩ nhiên sau đó anh đều trở lại với công việc đúng giờ như một chiếc đồng hồ báo thức được lên lịch sẵn vậy. Có thể nói anh là một người làm công mà bất kỳ một ông chủ nào cũng đều hài lòng. Tất cả chúng tôi đều có suy nghĩ như vậy, anh không chỉ làm việc tốt mà thật sự đáng khâm phục.
Rồi công việc tạm thời đó cũng chấm dứt. anh rời công ty đi đâu không rõ. Nhưng đối với tôi, anh đã làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi, chính xác là với cả cuộc đời tôi.
Tôi không mua cho mình những bộ đồng phục, cũng không có hộp cơm trưa. nhưng tôi bắt đầu đặt ra cho mình những nguyên tắc. Tôi bắt đầu làm việc như một doanh nhân, luôn chuẩn bị kỹ càng cho các hợp đồng của mình. Và rồi tôi được người quản lý đề bạt lên các chức vụ cao hơn. Vài năm sau đó, tôi được chuyển đến một công việc tốt hơn tại một công ty khác. 
Cuối cùng tôi cũng đã lập ra cho mình một công ty riêng. Cho đến mãi sau này, những thành công của tôi, đều đến từ sự cần mẫn và may mắn của mình, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn luôn nghĩ điều may mắn lớn nhất của tôi chính là bài học mà tôi đã học được từ người công nhân kỳ lạ năm xưa đó là: "Sự tôn trọng"

(Sưu tầm)

>>> Xem lại phần 1: 7 câu chuyện ngắn cực hay và ý nghĩa về cuộc sống phần 1